Marriage and having children?

Cứ cho là mình là 1 đứa vô cảm lạnh lùng đi, nhưng thực sự quan điểm của mình về việc lấy vợ lấy chồng sinh con, tự lập 1 gia đình mới nhất nhất nên là tách riêng hẳn ra. I mean, come on, you are starting a new family here. Với mình đã có 1 gia đình mới, tức là tự mình gánh vác lấy nó, tự mình nuôi dưỡng nó, tự mình gây dựng hết. Vì sao con gái đi lấy chồng cứ phải về ở nhà chồng? Cung phụng chồng, bố mẹ chồng, nhà chồng – những người theo 1 cách nào đấy là hoàn toàn xa lạ luôn. Lấy chồng, là thằng chồng, chứ không phải lấy cả cái nhà đấy. Vì sao không thể tự/ được phép ở riêng, tự sống với nhau, tự xây dựng một GIA ĐÌNH MỚI?? Cái đấy mới là hôn nhân. Xong rồi đời đời kiếp kiếp theo cái nếp đấy, như một gánh nặng truyền kiếp vậy, kiểu sinh ra đã cảm thấy mình đang mắc nợ ai đó/ gia đình nào đó rồi. Mà các anh chồng cũng nào có thấu hiểu cho. Họa hoằn lắm được một vài anh trong cả tỷ con người, vày tỏ quan điểm thì các anh nhao nhao lên chửi rủa. Cái mới nói, mình không lấy chồng đâu :((

Đối với mình mà nói, việc sinh con đẻ cái cũng thế. Có con là hành động của 2 người trưởng thành rồi, phải có trách nhiệm với hành động đấy chứ. Sao lại có thể sinh con ra rồi tất cả mọi việc khó khăn ban đầu đó lại đổ vào một (vài) người nào khác? Nó làm mình thấy như việc đó chứng tỏ không có 1 chút trách nhiệm nào vậy. Có thể là thăm nom, giúp đỡ, nhưng không thể là tất cả, và làm cho người khác thấy như đấy là nghĩa vụ của họ, không phải là của mình vậy. We all gotta have some boundaries here. Dù là 1 gia đình thật đấy, technically là nên giúp đỡ nhau, hỗ trợ nhau đấy, nhưng nhất nhất phải có chừng mực nào đó. Vì đấy là thể hiện việc mình có trách nhiệm hay không. Giả như, nếu không thể chăm và nuôi dạy con, thì sinh ra làm ếu gì? Mình đã chứng kiến hàng tỷ câu chuyện cứ diễn ra như thế này. Và cảm thấy vô lý không thể chịu nổi. Cả việc ai ai cũng nhất nhất phải có chồng có con nữa. Để mà hành nhau đời đời kiếp kiếp như này hả?

Có vậy thôi, nếu không thể thì đừng làm. Nếu không muốn càng không nên ép bản thân làm. Nếu đã làm thì phải sẵn sàng đã và phải có trách nhiệm với hành động và gánh vác kết quả, đừng để liên lụy đến người khác nhiều đến thế…

Advertisements

Destructive world

WORK
After however long that was, I just suddenly realize how destructive this environment I am trying to blend in is. The people around me are all women who would try to take me down because  I am new and I seem like a threat to their job. Heck I am fucking worried if I ever got a damn job, why would y’all do that?? These people would try to make you feel guilty ad feel bad for every single tiny teeny mistake I made. They all make me feel like I am such an idiot, which I admit I partly am since I have worked here for 4 months without any proper paid. People here whine all the time, they would complain about every every fucking thing in this world. I feel like if I cut my wrist anytime any of them whine, I would be dead dead dead way long ago.
This is a fucking destructive environment.
Will this do me any good? Should I stay any longer? Because I swear I can’t last any more time than 6 months if I don’t get proper paid. I would eventually leave and what can a LoR of 6 months does?? So insufficient for my application if I want to go big.
I seriously don’t know what to do. This is taking too much of my time to figure out. What I want, what I want to do, should I wait, should I keep trying, should I just quit and let money be my boss like the rest of ’em?
FRIENDS
I keep feeling like I don’t belong. I keep my distance from all of them way more than ever. I feel the distance within myself. I hope this is just the stress. Maybe I should try out some new environment with some new people. Maybe I should try surrounding myself with some new people with new ideas, new perspective, new concerns? In the end, all I’ve done recently was to crawl into my own shell and stayed there and shooed people away. I shouldn’t be like this.
LOVE
We are torturing each other. I didn’t realize I still have that feelings, a lot of it actually. After however long it was, he finally called me last night. And I was like teenage girl with all the nervous and clumsiness and the butterflies. How about him, I wonder. He just suddenly called me out of nowhere. Too bored? Finished with other girls? Genuinely missed me? I just feel half right half wrong about this all the damn time. There was always a part of me that told me to stop myself from any interaction and attach with him because deep down I know I would be hurt and I would hurt him, or simply shoo him away (not sure if he’ll be hurt). I just can’t help it. I still think of him all the time, with every conversation, every little memories which I am sure he wouldn’t even remember happened. I half want us, I half don’t want us. It is so dangerous to be attracted  and connected with someone with the souls. Because in the end, it is always the souls connection that matters.
LIFE
Everything is just the same old same old, continuing for however long it would be. I feel like I’ve been wearing the same dirty clothes for so long and I stink and everything just sucks. This is so destructive. This isn’t how life should be. What should I do then?

Last entry about you. Hopefully.

Trong lòng vẫn chộn rộn như vậy mỗi khi nhìn thấy. Thứ cảm giác này, thật ra, lại khó chịu đến thế. Cuối cùng thì ra chính là tự mình tạo ra thói quen xấu như thế này. Cho đến bây giờ, cứ làm đi làm lại việc đó như thể việc đánh răng rửa mặt mỗi ngày vậy. Cảm giác vừa nhớ, vừa ghét, vừa không muốn nghĩ tới nhưng vẫn mong chờ. Đm cảm giác. Rõ ràng là không đáng. Rõ ràng là chẳng còn gì níu kéo. Rõ ràng là không đáng. Không đáng. Không đáng. Chính là đã tự tạo thói quen ngu xuẩn đáng ghét này >.<
Mưa ngoài trời cứ như tuyết vậy.
Không ngờ là cũng chỉ có đến thế :))
I must face it that I am not the only one in his little circle of back-up plans, which I hate very much which lead to this result.  No matter how much I convinced myself of how much of a selfish and unsecured guy he is; still I missed everything that happened between us. All the flirting, all the talks, all the convo, how we talked to each other at my night (of course, the timezone was a bitch) for however long that was and found it hard to stop even though it was 2 in the morning, all the plans that freaked me out. Was it just me? Is it just me? I guess it is just me who considered all this as important little things then. This sucks. Why do I need to be the only one who cares? Nah, this needs to stop.
Also, I never had the chance to tell you how many times you appeared all over my journal too. But I guess this is too late huh.
Oh well~
Bulshit. Bul-fucking-shit.
This needs to stop. Consider it is.